Lần đầu đặt chân đến Xứ Đoài, tôi không thể quên được cảm giác bình yên khi làn gió nhẹ lướt qua cánh đồng bát ngát, mang theo mùi hương ngai ngái của cỏ rơm. Khói lam từ những đụn rơm cháy dở vẽ nên những vệt khói mỏng tang, quấn quýt trong nắng chiều. Cảnh sắc ấy, dù giản dị đến mộc mạc, vẫn khiến tôi phải dừng chân thật lâu để cảm nhận trọn vẹn hương vị của một miền quê đầy hoài niệm.
Con đường làng nhỏ quanh co dẫn tôi qua những tán tre rì rào trong gió, đến bên cây đa già phủ bóng. Dưới gốc đa ấy, những đứa trẻ chân trần cười vang khi chơi trò bắn bi hay thả diều. Ánh mắt chúng long lanh niềm vui giản dị – niềm vui mà nơi phố thị ồn ào khó lòng tìm được. Tôi đã thả hồn mình bay theo những cánh diều, để lòng nhẹ bẫng, chẳng còn vướng bận âu lo.
Mùa gặt ở Xứ Đoài thật sống động. Tôi nhớ mãi hình ảnh những người nông dân cần mẫn cúi mình bên những bông lúa trĩu hạt. Bên bờ ruộng, lũ trẻ tụm lại hò reo, nhặt nhạnh những bó lúa sót. Mùi khói đốt rơm vấn vít khắp không gian, thơm nồng như một thứ hương vị khó quên, lặng lẽ thấm vào ký ức người ghé thăm như tôi, khiến lòng bỗng chùng xuống mỗi khi nhớ về.
Chợ quê Xứ Đoài là nơi hội tụ cả tình người và văn hóa. Những bà, những chị với đôi quang gánh đầy ắp rau củ tươi, cá tôm còn quẫy nước, và cả những chiếc bánh gai, bánh nếp dẻo thơm gói trong lá chuối xanh mướt. Lời mời chào thân thiện, nụ cười chất phác khiến tôi cảm nhận rõ sự nồng hậu và hồn hậu của con người nơi đây.
Dù chỉ ghé qua một lần, Xứ Đoài đã in đậm trong tôi những hình ảnh khó phai nhòa. Đó là nơi khói lam vương trên những mái nhà tranh, nơi ánh hoàng hôn phủ vàng cánh đồng, và nơi ký ức mãi dịu dàng như bàn tay mẹ vuốt ve. Ai đi xa mà chẳng mong ngày trở lại, để một lần nữa đắm mình trong hương khói quê nhà và tìm lại chút bình yên giữa lòng cuộc sống vội vã?
Leave a Reply